Lời tác giả
1- Con người là nô lệ của thói quen - thói quen của hành vi (thân thể), suy nghĩ (tâm trí) và cảm xúc. Truyền thống tâm linh phương Đông từ lâu đã gọi đó là NGHIỆP, còn phương Tây họ gọi là ĐỊNH MỆNH. Và cái nghiệp trong VÔ THỨC ấy luôn dẫn ta đi mà ta không hề hay biết.
Chính cái nghiệp của ta khiến ta suy nghĩ như thế, làm công việc như thế, lấy người vợ - người chồng như thế, đặt ta vào trong hoàn cảnh như thế… nó là một mối quan hệ NHÂN - DUYÊN - QUẢ đan xen chằng chịt, chi phối ta từ mọi hướng.
Ta nên thấy biết ơn “số phận” nếu có những nghiệp tốt. Còn với những nghiệp chưa tốt thì sao? Nghiệp đó có thể là bệnh trên thân - bệnh trong tâm, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ, sinh hoạt vợ chồng, các mối quan hệ, công việc, khiến ta chưa giàu có, chưa kiến tạo ra ý nghĩa cuộc đời mình…
Chỉ có một phương pháp duy nhất!
2- Trong cuốn sách "Gặp Chính Mình", tôi chia sẻ phương pháp đó, để giúp bạn đạt tới sự khỏe mạnh, bình an và thịnh vượng trong đời sống: TỈNH THỨC! Tại sao nó lại là cứu cánh cho bạn?
Trước hết, tỉnh thức là sự quan sát - quan sát bằng tâm chứ không phải bằng mắt. Sự tỉnh thức không đến từ thân thể hay tâm trí mà đến từ TÂM THỨC - tầng sâu nhất trong bạn.
Thân thể là phần thô, dễ thấy và cảm nhận. Tâm trí thì tinh tế hơn - nhưng bạn có thể dễ biết mình đang nghĩ gì khi nhắm mắt lại. Còn sự tỉnh thức thì ta không thể thấy. Nó không thể trở thành đối tượng để quan sát - bởi nó là CHỦ THỂ đang quan sát.
Thân thể có thể cử động, tâm trí có thể nghĩ ngợi, nhưng cả hai không thể tự quan sát chính nó. Chỉ tâm thức mới có thể quan sát cả thân thể và tâm trí.
3- Nếu bạn chỉ sống với thân thể và tâm trí, bạn sẽ bị cảm xúc chi phối, bị nghiệp dẫn đi. Nhưng khi có sự tỉnh thức, bạn mới thực sự làm chủ được số phận và chuyển hóa nghiệp của mình. Tại sao?
Vì sự tỉnh thức vượt xa khỏi tâm trí, nằm ngoài quy luật vô thường, nó ở trên cả mối quan hệ nhân quả, nên không bị nghiệp chi phối nữa. Nhưng đa số mọi người, thậm chí cả những chuyên gia hay những người tu tập lâu năm cũng hiểu sai về sự tỉnh thức - họ hiểu nhầm rằng sự tỉnh thức đến từ tâm trí (tư duy, sự tập trung), dẫn đến thực hành sai và truyền đạt lại cũng sai, nên không có sự chuyển hóa.
Thân thể, tâm trí, cảm xúc không phải là bản chất của bạn. Vì nó vô thường, và rồi đến một ngày của 100 năm sau thì nó cũng tan biến! Bản chất của bạn là sự tỉnh thức - thứ bất biến, vĩnh cửu nằm sâu bên trong bạn, bạn cần trở về với nó càng sớm càng tốt! Bởi nó là ÁNH SÁNG trong tâm bạn, là TRỰC QUAN, là LINH TÍNH của bạn, là con mắt thứ ba - con mắt trí tuệ của bạn.
Nếu bạn cảm nhận được những gì tôi truyền đạt, bạn là người có phước! Và cuốn sách này là dành cho bạn.
Hoàng Kiều Hưng - Hà Nội/2025